LỜI TRI ÂN GỬI TẶNG THẦY CÔ KHI THÁNG 11 ÙA VỀ !
Tháng Mười Một, tháng của mùa đông chớm lạnh và những cảm xúc lắng đọng, luôn mang trong mình một ý nghĩa thật đặc biệt. Khi những cơn gió heo may bắt đầu thổi, cuốn theo sắc vàng rực rỡ của lá rụng, cũng là lúc trái tim mỗi người học trò lại hướng về một ngày thiêng liêng: Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Đây không chỉ là một ngày kỷ niệm đơn thuần, mà còn là một khoảnh khắc trang trọng để cả xã hội tôn vinh nghề giáo – nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, nơi Thầy Cô cần mẫn gieo những hạt mầm tri thức và đạo đức vào tâm hồn non nớt của bao thế hệ. Cả tháng Mười Một như được nhuộm bằng màu đỏ thắm của hoa hồng, màu trắng tinh khôi của phấn bảng, và màu vàng óng ả của niềm hy vọng mà Thầy Cô đã thắp lên.
Trong không khí trang trọng và ấm áp ấy, tâm hồn em, một học sinh lớp Bốn, lại tràn ngập những xúc cảm khó tả. Dù chưa đủ lớn để hiểu hết những gánh nặng thầm lặng trên vai người lái đò, nhưng trái tim em đã đủ rung động để cảm nhận được tình yêu thương vô bờ và công lao trời biển mà Thầy Cô đã dành cho chúng em. Ngày hôm nay, đứng trước trang giấy này, trái tim em đập rộn ràng hơn, chứa đầy những lời muốn nói, những xúc cảm sâu sắc nhất dành tặng những người đã giúp em buông tay mẹ, tự tin bước vào thế giới kiến thức, những người đã kiên nhẫn nắn nót từng con chữ, từng nét vẽ ước mơ trong tâm hồn em. Những dòng này có thể không hoa mỹ, nhưng là tất cả những điều chân thật nhất, xuất phát từ lòng biết ơn vô hạn và tình yêu thương vô điều kiện mà em muốn gửi gắm đến Thầy Cô kính yêu của mình. Em là học sinh lớp Bốn. Lớp Bốn, không còn bé bỏng như những ngày đầu tiên chập chững vào trường, nhưng vẫn còn đủ ngây thơ để cảm nhận mọi điều bằng cả trái tim bé nhỏ này. Ngày hôm nay, trái tim em đập rộn ràng hơn, chứa đầy những lời muốn nói, những xúc cảm sâu sắc nhất dành tặng những người lái đò thầm lặng: Thầy cô giáo kính yêu của em.
Em biết, có lẽ bài văn này của em không được trau chuốt, lời lẽ không được hoa mỹ như thơ ca, nhưng đây là tất cả những điều chân thật nhất, xuất phát từ tình yêu và lòng tri ân vô bờ bến mà em dành cho Thầy, cho Cô. Cảm ơn Thầy Cô không chỉ là câu nói đơn giản, mà là cả một bầu trời cảm xúc bao la, là lời hứa sẽ cố gắng, là tình yêu thương vô điều kiện mà em muốn gửi gắm.
Thầy Cô ơi, em còn nhớ như in ngày đầu tiên em bước chân vào lớp Một. Em bé tí, cái cặp sách to hơn người, và bàn tay nắm chặt tay mẹ không rời. Mọi thứ thật lạ lẫm, ồn ào và đáng sợ. Nhưng rồi, em gặp Cô. Cô có nụ cười hiền dịu như ánh nắng sớm, giọng nói ấm áp như tiếng ru của bà. Cô đã giúp em buông tay mẹ, kéo em vào thế giới diệu kỳ của bảng đen và phấn trắng. Lớp học của chúng em không chỉ là bốn bức tường. Nó là một thế giới. Thế giới ấy có những con chữ biết nhảy múa, có những con số biết hát. Em còn nhớ cái cảm giác lần đầu tiên viết được chữ "Ông", chữ "Bà" một cách ngay ngắn, tròn trịa. Đó là nhờ bàn tay Cô cầm tay em nắn nót, từng nét, từng nét. Khi em sai, nét chữ méo mó như con giun, Cô không hề trách mắng. Cô chỉ nhẹ nhàng xoa đầu, rồi dùng viên phấn trắng, viết lại mẫu chữ thật đẹp: "Con nhìn đây, chỉ cần tập trung một chút là được." Và Cô đã dạy em không chỉ là chữ, là số. Cô dạy em về lịch sử hào hùng của dân tộc, về những anh hùng đã ngã xuống vì đất nước. Cô kể em nghe về vẻ đẹp của những dòng sông, ngọn núi qua những bài tập đọc. Cô dạy em cách làm toán, để em biết rằng cuộc sống này cũng cần sự logic, sự chính xác. Mỗi bài học là một cánh cửa mới mở ra, giúp em nhận ra rằng thế giới này rộng lớn và vô tận biết bao. Thầy Cô đã đặt viên gạch đầu tiên, vững chắc và tuyệt vời, cho ngôi nhà tri thức trong tâm hồn em.
Nhắc đến Thầy Cô là nhắc đến "Ước Mơ". Ngày còn bé, ước mơ của em chỉ là được ăn thật nhiều kẹo, được chơi thật nhiều đồ chơi. Nhưng từ khi đi học, từ khi được Thầy Cô dẫn dắt, ước mơ của em đã lớn dần lên, bay cao hơn, xa hơn.
Thầy Cô chính là những người đã trao cho em đôi cánh. Đôi cánh ấy được dệt bằng sự kiên nhẫn, sự khích lệ và niềm tin.
Khi em nhút nhát không dám phát biểu, Cô luôn nhìn em với ánh mắt tin tưởng và nói: "Con cứ nói đi, sai cũng không sao cả. Sai là để mình biết sửa, biết học hỏi." Chính câu nói ấy đã tiếp thêm sức mạnh, giúp em dũng cảm giơ tay, tự tin chia sẻ ý kiến của mình trước lớp.
Cô đã dạy em cách làm một mô hình máy bay đơn giản trong giờ công nghệ. Khi em làm hỏng, cô không làm thay, cô chỉ ngồi xuống, chỉ cho em chỗ sai: "Nơi này cần dán chắc hơn, con phải thật tỉ mỉ." cô dạy em rằng, để đạt được ước mơ, không chỉ cần thông minh, mà còn cần sự kiên trì và tỉ mỉ. Em ước mơ sau này trở thành một kỹ sư, một người làm ra những chiếc máy bay thật to, thật đẹp để đưa mọi người đi khắp thế gian. Ước mơ ấy không thể thành hiện thực nếu không có bài học đầu tiên về sự tỉ mỉ của Thầy cô. Mỗi lời khen, mỗi lời động viên của Thầy Cô như một làn gió mát, đẩy đôi cánh ước mơ của em bay cao hơn. Thầy Cô không bao giờ ép buộc em phải làm gì, nhưng Thầy Cô luôn chỉ đường, gợi mở. Cô giáo cô đã nói: "Mỗi người chúng ta là một màu sắc. Con đừng sợ khác biệt, hãy cứ tỏa sáng theo cách của riêng mình." Lời dạy ấy đã giúp em thêm yêu bản thân, trân trọng những điều mình có và mạnh dạn theo đuổi những điều mình muốn. Thầy Cô đã dạy em biết nhìn lên bầu trời, thấy những vì sao lấp lánh và biết rằng, mình cũng có thể trở thành một ngôi sao sáng. Thầy Cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức, mà còn là người cha, người mẹ thứ hai của chúng em trong suốt những năm tháng cắp sách đến trường. Em không thể quên được những ngày em bị ốm, bị sốt nhẹ. Cô đã vội vàng gọi điện cho mẹ em, nhưng trong lúc chờ đợi, Cô đã đặt tay lên trán em, đo nhiệt độ, dỗ dành em uống thuốc và tự tay đắp chăn cho em ngủ trong phòng y tế. Ánh mắt lo lắng của Cô, cái xoa đầu nhẹ nhàng ấy, nó ấm áp, dịu dàng và đầy tình thương như chính vòng tay của mẹ em vậy. Rồi những lần chúng em cãi nhau vì tranh giành đồ chơi, tranh giành điểm cao, Cô luôn là người hòa giải công bằng nhất. Cô dạy em về tình bạn, về sự đoàn kết, về lòng nhân ái. "Sẻ chia sẽ mang lại niềm vui gấp đôi, còn giận hờn chỉ làm nỗi buồn nhân lên." Cô dạy em cách sống đúng, sống đẹp, biết yêu thương, biết tha thứ. Cô giáo chủ nhiệm đã dạy em rằng, trung thực là điều quý giá nhất của một con người. Cô kể những câu chuyện về sự trung thực, về việc dám nhận lỗi sai của mình. Nhờ đó, em đã học được cách mạnh dạn nói ra sự thật khi lỡ làm vỡ chậu hoa của lớp, thay vì sợ hãi trốn tránh. Lời dạy ấy đã khắc sâu vào tâm hồn em, trở thành kim chỉ nam cho em lớn lên. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn, mỗi lời nói của Cô đều chứa đựng một bài học cuộc sống. Cô dạy em cách đứng dậy sau vấp ngã, cách đối diện với thất bại. Cô dạy em rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nhưng quan trọng là mình phải giữ vững niềm tin và lòng tốt. Tấm lòng Cô rộng lớn như biển cả, chở che và nuôi dưỡng biết bao thế hệ học trò. Trong tâm trí non nớt của em, hình ảnh Cô luôn gắn liền với những điều đẹp đẽ và giản dị nhất. Em yêu cái âm thanh "cạch... cạch..." của viên phấn trắng rơi trên nền đất. Em yêu cái hình ảnh Cô đang viết những dòng chữ uốn lượn, bay bổng trên bảng đen, rồi quay xuống mỉm cười với cả lớp. Bàn tay Cô, dù có dính đầy bụi phấn, vẫn là bàn tay dịu dàng nhất khi sửa lại cổ áo cho em, hay lau vội vết mực trên má một bạn nghịch ngợm. Em yêu cái dáng cô đứng lặng lẽ ở góc sân trường, nhìn chúng em chơi đùa. Dù nghiêm khắc trong giờ học, nhưng ánh mắt cô luôn ánh lên niềm tự hào khi thấy chúng em lớn khôn, thấy chúng em biết yêu thương và biết học tập.
Và mỗi khi tiếng trống tan trường vang lên, Cô vẫn nán lại, sắp xếp lại bàn ghế, chuẩn bị bài giảng cho ngày mai. Hình ảnh ấy, sự tận tụy ấy, đã dạy em về trách nhiệm, về sự hy sinh thầm lặng. Lòng biết ơn của em không phải chỉ là những đóa hoa tươi thắm hay những món quà nhỏ xinh vào ngày 20/11. Lòng biết ơn ấy còn là những đêm em thức khuya học bài, là những lần em đạt được điểm mười, là sự tiến bộ từng ngày của em. Em hiểu rằng, đó mới chính là món quà vô giá và ý nghĩa nhất dành tặng Cô.
Thầy Cô kính yêu ơi!
Nếu ví cuộc đời em là một chuyến đi dài, thì Thầy Cô chính là ngọn hải đăng soi sáng, là chiếc la bàn chỉ hướng. Nhờ có Thầy Cô, những bước chân đầu tiên của em đã vững vàng, những ước mơ của em đã có thêm đôi cánh để bay lượn trên bầu trời xanh. Ngày 20/11 sắp đến dần, chúng em xin được gửi đến Thầy Cô ngàn lời cảm ơn từ tận đáy lòng. Cảm ơn Thầy Cô đã dành cả tuổi thanh xuân, dành cả tâm huyết và tình yêu thương vô bờ bến để dạy dỗ, uốn nắn chúng em thành người. Chúng em xin hứa, sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, vâng lời và sống thật tốt để xứng đáng với công lao trời bể của Cô. Chúng em sẽ mang theo hành trang kiến thức và đạo đức mà Thầy Cô trao tặng để xây dựng tương lai tươi sáng, để không phụ lòng mong mỏi của Cô.
Xin kính chúc tất cả Thầy Cô giáo của em, những người hùng thầm lặng, luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và tiếp tục là người truyền lửa, là người gieo hạt mầm ước mơ cho biết bao thế hệ học trò.
Chúng em yêu Thầy Cô nhiều lắm!
Kính bút, Học trò nhỏ của Cô.
Đỗ Ngọc Pha Lê