BÀI TRI ÂN CỦA HỌC SINH LỚP 5A
NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
Tháng 11 về mang theo cơn gió heo may se lạnh, nhưng lại sưởi ấm lòng chúng ta bằng tình cảm thầy trò nồng ấm. Dân tộc ta vốn có truyền thống “Tôn sư trọng đạo”- một truyền thống tốt đẹp được vun đắp qua bao thế hệ. Và ngày hôm nay, truyền thống ấy lại được thắp sáng và lan tỏa.
Thời gian trôi thật nhanh, đã bước sang mùa thu thứ thứ 5 em học tập dưới mái trường Tiểu học Phúc Thành thân yêu. Đã từ lâu, ngôi trường nhỏ đã trở thành ngôi nhà thân thương của biết bao thế hệ học trò, trong đó có em. Nhớ ngày nào em bỡ ngỡ bước vào lớp 1, còn rụt rè, không muốn xa vòng tay cha mẹ, giờ đây em đã là một cô bé lớp 5 khôn lớn và trưởng thành, thích đến trường vì nơi đó có bao bạn bè thân yêu. Nhưng có lẽ điều thôi thúc khiến chúng em thích đến trường và gắn bó với ngôi trường hơn cả đó là nơi ấy có cô giáo-người mẹ hiền thứ hai luôn dạy cho chúng em biết cách làm người, biết yêu thương, biết sẻ chia và biết ước mơ. Mỗi khi chúng em vấp ngã, thầy cô là người nâng đỡ. Mỗi khi chúng em lạc lối, thầy cô là ngọn hải đăng soi đường. Quên sao được dáng hình cô Yến đã dạy cho em những nét chữ đầu tiên và giờ đây những bài giảng của cô sẽ theo em suốt cuộc đời là chìa khóa để em mở cánh cửa tri thức bước vào tương lai đầy hứa hẹn. Những lời dạy của thầy cô sẽ mãi là hành trang quý giá để chúng em tự tin bước vào đời.
Ngày 20-11 năm nay với em và tất cả những học sinh lớp 5 có lẽ là một kỉ niệm khó quên nhất. Năm sau em sẽ xa mái trường, xa thầy cô thân thương để bước sang một ngôi trường mời, một cấp học mới nhưng bóng hình thầy cô sẽ mái trong trái tim em. Ngày hôm nay em xin dành tất cả cảm xúc của mình qua dòng chữ này để dâng lên các thầy cô. Em xin kính chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và luôn giữ được ngọn lửa nhiệt huyết với nghề để chèo lái những chuyến đò cập bến bình yên.
Nười viết bài
Nguyễn Thị Lan Phương